Thơ Thanh Tâm
Em tự móc mắt mình mù quáng yêu anh
Đồng lõa với trái tim bằng cách nghênh chiến lời mai mỉa
Phơi hết ruột gan ra chỉ để…
Tròn vai một ả nhân tình.
Như con thú hoang cắn nát đêm chờ bình minh
Vậy mà không dám dấn thân đo đường rơi của những dòng nước mắt
Có lúc… vừa làm tình vừa khóc…
Phiến ngực gầy đầy những cơn run…
Nhân tình nghĩa là tự tay cầm bão dông
Rưới lên đôi môi cạn khô huyễn hoặc tin sẽ có ngày thỏa khát
Tất cả các luật chơi đều biết trước
Vẫn vĩnh viễn thua…
Cố ý thỏa thuận với nhân gian về những câu cợt đùa
Lòng đắng quá chừng mà cứ giả vờ mạnh miệng
Sau khi thấm những trận đòn đời liểng xiểng
Về đào rỗng đêm đen để tự chôn mình…
Nhân tình!
Người ta gọi em vậy đó anh…
Ả đàn bà -em tuột váy hiến dâng chỉ nhận toàn đắng đót
Giấu một chút anh về làm của riêng từ người đàn bà khác
Là giấu mảnh thủy tinh vỡ vào lòng thở nhẹ cũng đau.
Từ khước thiên đàng mà bày đặt mơ địa ngục có phép màu
Con – bướm – em lao vào mạng – nhện – anh rồi vẫy vùng gãy cánh
Sứt mẻ vòng ôm nên em nghiêng bên nào cũng lạnh
Bóp vụn tiếng cười trộn lẫn với cô đơn…
Phung phí tất – cả – em rồi rước về rặt chua nghiệt oán hờn
Đáng lẽ phơi phới thanh xuân thì em ôm cơn đau mà khóc
Em làm sao đo hết chiều dài của những dòng nước mắt
Khi em chưa dám vẫy vùng thoát khỏi trái tim em
Nhân tình…
Là kẻ đứng xa nhìn hạnh phúc và khát thèm
Bất lực trước thiên đàng khép cửa…
ĐAU GÌ NHƯ THỂ!
Tròn vai một ả nhân tình.
Rưới lên đôi môi cạn khô huyễn hoặc tin sẽ có ngày thỏa khát
Tất cả các luật chơi đều biết trước
Vẫn vĩnh viễn thua…
Cố ý thỏa thuận với nhân gian về những câu cợt đùa
Lòng đắng quá chừng mà cứ giả vờ mạnh miệng
Sau khi thấm những trận đòn đời liểng xiểng
Về đào rỗng đêm đen để tự chôn mình…”
Người ta gọi em vậy đó anh…”
Và tâm sự như là nhắn nhủ cho mình mà chưa chắc đã đợi lời an ủi :
“Nhân tình!
Người ta gọi em vậy đó anh…
Ả đàn bà -em tuột váy hiến dâng chỉ nhận toàn đắng đót
Giấu một chút anh về làm của riêng từ người đàn bà khác
Là giấu mảnh thủy tinh vỡ vào lòng thở nhẹ cũng đau.
Từ khước thiên đàng mà bày đặt mơ địa ngục có phép màu
Con – bướm – em lao vào mạng – nhện – anh rồi vẫy vùng gãy cánh
Sứt mẻ vòng ôm nên em nghiêng bên nào cũng lạnh
Bóp vụn tiếng cười trộn lẫn với cô đơn…
Phung phí tất – cả – em rồi rước về rặt chua nghiệt oán hờn
Đáng lẽ phơi phới thanh xuân thì em ôm cơn đau mà khóc
Em làm sao đo hết chiều dài của những dòng nước mắt
Khi em chưa dám vẫy vùng thoát khỏi trái tim em”
Và cuối cùng kết luận :
“Nhân tình…
Là kẻ đứng xa nhìn hạnh phúc và khát thèm
Bất lực trước thiên đàng khép cửa…
Thì phải và hãy chấp nhận .
Làm đàn bà yêu đã khổ. Yêu trái đường càng nhân lên gấp bội.
Tôi không muốn đề cập ở đây thái độ ủng hộ hay . không ủng hộ . chỉ là một lời
giới thiệu. một người viết, một bài thơ hay trong những người viết chưa nổi tiếng.
là một trong những thành viên của HỘI QUÁN NHÃ VĂN
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét