Xuân Lộc
Tôi từ miền quê dạt về Hà Nội
Gặp em buổi sáng ấy tình cờ,
Cơn mưa nhỏ rắc trên phố Huế
Mái hiên nghèo và câu chuyện vu vơ.
Nào ai biết một lần thành duyên nợ
Em âm thầm gieo mộng hồn tôi,
Quên sao được những chiều thứ bảy
Sóng Hồ Tây quấn quít bóng ta ngồi.
Em yểu điệu như tiểu thư đài các
Tôi rụt rè như một gả trai quê
Giọng xứ Nghệ nặng như bủa củi
Em vẫn nghe đến quên cả giờ về…
Câu chuyện ấy đã mấy mươi năm trước
Bước chân tôi lang bạt bốn phương trời,
Em yên phận bên chồng con hạnh phúc
Có khi nào còn nhắc đến tên tôi?
Trời Hà Nội ngày đầu năm lạnh giá
Tôi tìm về chốn ấy, nơi xưa,
Chỉ con sóng Tây Hồ là cũ
Em bây giờ chỉ gặp ở trong mơ…
Ai cũng qua một thời nông nỗi
Xin lỗi em, xin lỗi ái tình,
Em biết đấy những chiều Hà Nội phố
Vẫn nồng nàn trong bóng dáng em xinh.
Saigon, 2019
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét