VĨNH HẮNG
Thơ Thanh Hiền
"Sao mà má phấn lưng ong
Lại thêm mắt biếc môi cong thế này
Sao không thoáng nét hao gầy
Cứ trinh nguyên tựa những ngày tròn trăng...?"
Hỏi em
Em khẽ đáp rằng:
"Mùa Xuân đã hóa vĩnh hằng vì anh !"
Lời bình: Vũ Thị Minh Nguyệt
Chợt bắt gặp bài thơ VĨNH HẰNG của Thanh Hiền trên mạng, tôi đọc lướt qua rồi
ngỡ ngàng đọc lại. Bài thơ ngắn với thể thơ lục bát truyền thống rất quen thuộc
mà cho ta một cảm giác thật lạ lẫm bởi cách gieo vần rất khéo, nhẹ nhàng. Như
đi giữa sa mạc gặp dòng suối mát, tôi như lặng đi trước vẻ đẹp của một nàng tố
nữ hiện đại mà Thanh Hiền vừa vẽ nên:
"Sao mà má phấn lưng ong
Lại thêm mắt biếc môi cong thế này”
Cái vần “ong” dùng trong câu lục bát mới khéo làm sao. Cái “ môi cong” mới tô vẽ
làm sao, nó vừa điệu đà, vừa kiêu sa, hiện đại vừa làm nổi bật cái nét đẹp truyền
thống của cái “ lưng ong” mà ta chỉ có thể bắt gặp trong tranh các nàng tố nữ
ngày xưa. Cái đẹp thật trẻ trung duyên dáng để người ngắm không đặng lòng mà thốt
lên “ sao mà”. Nói đến thiếu nữ người ta thường nói đến má phấn môi son, ở đây
những đường cong gợi tả không làm nhạt đi cái đào tơ mơn mởn mà tôn vinh lẫn
nhau bật lên vẻ đẹp thiếu nữ như mùa xuân mới.
Đọc câu thơ của Thanh Hiền tôi bỗng nhớ đến câu ca dao:
“Hỡi cô tát nước bên đàng
Sao cô múc ánh trăng vàng đổ đi”.
tài tình lắm và rồi:
Sao không thoáng nét hao gầy
Cứ trinh nguyên tựa những ngày tròn trăng...?
Cái đẹp thiếu nữ trong thơ Thanh Hiền không phải cái vẻ đẹp thanh mảnh của các
người mẫu hiện đại. Cái đẹp “ tròn trăng”! từ này Thanh Hiền dùng đắt lắm, đó
là vẻ đẹp mềm mại phúc hậu của Thuý Vân thánh thiện và tinh khôi. Những câu thơ
trên sắc nét bao nhiêu thì những câu dưới dịu ngọt nữ tính bấy nhiêu. Ngôn từ của
Thanh Hiền giản dị không cầu kỳ nhưng với cách gieo vần diệu nghệ làm bài thơ đẹp
tựa một bức tranh.
Hỏi em
em khẽ đáp rằng
Mùa xuân đã hoá vĩnh hằng vì anh"
Câu trả lời như một dòng nước mát dịu ngọt giữa trưa hè. Em đẹp em xinh, tràn
trề nhựa sống chỉ vì anh riêng anh mà thôi. Câu trả lời ngoan thế ai mà không
yêu và si mê cho được. Dẫu ở thời đại nào thì người đàn ông vẫn đánh giá cao
cái đẹp của lời ăn tiếng nói.
Tôi đã đọc nhiều bài thơ tình cách tân trên mạng theo thể thơ tự do. Bỗng dưng
được đọc một bài lục bát làm người đọc lặng đi trước cái đẹp thanh khiết kiêu
sa dịu dàng mà rất hiền ngoan. Cái đẹp công dung ngôn hạnh của người con gái Việt
đẹp nết na thuỳ mị. Đẹp từ trong ra ngoài tạo nên kiết tác của mùa xuân con
gái, mùa Xuân vĩnh hằng.
Ngẹn ngào trước một bài thơ hay dung dị xen trong bao nhiêu là thơ của thời hiện
đại. Có lẽ không một đất nước nào có nhiều nhà thơ như ở Việt nam. Người ta làm
thơ trên mạng, thơ đăng báo. Tôi làm thơ, bạn làm thơ nhưng những bài thơ đọc
thoả niềm khao khát như thế này ít lắm và hiếm lắm. Tôi bỗng nhớ Thanh Hiền đến
lạ lùng!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét