Kha Tiệm Ly
GIÃ BIỆT.
Đò vô thường luôn neo bến đợi,
Rồi một mai ta cũng phải đi về.
Bao đắng cay, phủi tay để lại,
Mặc cho người ai tỉnh, ai mê!
Chẳng lợi, chẳng danh, chẳng gì sợ mất,
Chẳng bạn tình chung, chẳng xót xa nhau.
Ta thư thả, dù nắng hong, mưa bấc,
Dù Nại Hà nhịp thấp, nhịp cao!
Ta giã biệt tên Lý Thông, Tần Cối,
Mặc các ngươi mê đắm bã hư danh,
Mặc lặn hụp trong đê hèn, tội lỗi,
Để một ngày cũng qua bến tử sanh.
Xin giã biệt những người em lỗi hẹn,
Chúc các em vui một cõi phù hoa,
Với mắt lạnh, với tiếng cười nhọn bén,
Không có một ngày như em đã phụ ta!
Ta tiếc chi ta, cái thân hàn sĩ,
Mà tiếc thơ ta chẳng có mộ phần!
Tiếc cho ta chưa hồng nhan tri kỉ,
Dù hoa đời không thiếu bóng giai nhân!
Ta lại tiếc một đời chánh khí,
Gươm anh linh chưa thỏa chí một lần.
Dù khua chèo nghĩa, đệ huynh vô số.
Dù mở kinh luân, đệ tử mấy ngàn,
Mà gươm báu vẫn nằm im mấy độ,
Nhớ Lương Sơn mà thẹn với Tống Giang!
Và lại tiếc sao tình em đến muộn,
Đàn sai cung nên lỡ một bài ca.
Trót rơi xuống thành giọt sương buổi sớm,
Nên suốt đời vẫn nợ một loài hoa!
UỐNG RƯỢU VỚI TỐNG GIANG
(Cảm đề Thủy Hử)
Đệ với ta chênh nhau mấy trăm năm,
Mà gang tấc một đời chánh khí
Ai dám bảo bút, gươm không tri kỉ?
Ta gươm rừng người, đệ bút rừng văn.
Ta uống rượu không cần mỹ nữ,
Một bên gươm, bên khí phách ngang tàng.
Bên bè bạn, bên một bồ thi phú,
Cũng say mèm, cũng rượu rót chan chan.
Uống nữa đi, rượu nung bầu chí khí,
Múa gươm đi, gượm rực máu giang hồ.
Một nhát gươm khiếp hồn loài quỷ mị,
Một vần thơ sang sảng ánh sao Ngâu.
Thân treo đầu kiếm ta không ngại,
Thì có ra gì một miếng đỉnh chung.
Ta rừng kiếm, khoa gươm trừ vô lại,
Đệ rừng văn, múa bút luận anh hùng.
Kha kha! Thơ ngâm, gươm múa tàng tàng.
Lương sơn hề, tụ nghĩa.
Triều đình hề, củi mục làm quan!
Chí khí hề, gươm tôi đúng lửa,
Trượng phu hề, không thẹn với giang san!.
Loang loáng thước gươm, chọc trời khuấy nước,
Sang sảng lời thơ, xuyên thủng mấy tầng xanh.
Dựng cờ nghĩa, nhắn cùng người sau biết,
Đất nước nầy không thiếu đấng hùng anh!
Khi tham quan vẫn còn ngoài ánh sáng,
Thì lê dân còn khổ dưới màn đêm.
Lửa uất hận trào sôi lên lưỡi thép,
Cùng một lời, ngàn dặm cũng anh em.
Núi Lương Sơn cao ngời khí thế,
Đá Lương Sơn kiên định một lời nguyền.
Còn Lương Sơn, vẫn còn người hảo hán,
Còn Lương sơn. không còn chỗ bạo quyền.
Còn Lương Sơn, không còn quân hại nước,
Còn Lương Sơn, còn tấc đất biên cương!
Ta đeo kiếm báu, trọn đời trung liệt,
Đệ phóng lời thơ, đều rõ nhục vinh.
Gươm và bút, chép thành trang sử biếc,
Chẳng thẹn người xưa, chẳng thẹn với mình.
Viếng núi Bà-Tây Ninh
Ngàn dặm uy linh tiếng tỏa xa,
Núi non như dệt gấm, thêu hoa.
Ngoài sân hương khói bong hai mắt,
Trong cốc tiên nương ngự một tòa.
Trên án ê hề mâm ngũ quả,
Dưới thềm ngồn ngộn đít trăm bà!
Cầu xin cũng phải lo quà cáp,
Trong giới thánh thần cũng thế a?
TÌNH NHẠT
Người trói hồn ta trong mắt biếc,
Từ thơ rơi xuống bước em đi,
Rót ngang bình rượu, sầu chưa cạn,
Rượu nhốt hồn ta trong đáy ly!
Em trói hồn ta bằng sợi tóc,
Bao đêm mờ ảo bóng liêu trai.
Thơ chan vào rượu màu u uất,
Tình thả theo từng chiếc lá bay!
Rượu đã cạn rồi, thơ cũng thẹn.
Ai mơn rồi mái tóc em xinh.
Để ta rượu uống đong nghìn chén,
Mà chẳng sao đong được chén tình!
Phượng đỏ chen mình trong nắng lửa,
Tình ta làm nặng cánh ve sầu.
Thơ ta chua xót đời giông bão,
Mái lá chao nghiêng, rượu cạn bầu!
Thôi đã tan rồi bao ước mơ,
Dù ai cười cợt với trang thơ.
Cám ơn người những lời tha thiết,
Làm sống tình ta tuổi dại khờ!
TÌNH BUỒN
Sông xưa lỡ bến lỡ đò,
Mượn năm tháng để tôn thờ dáng em.
Si tình, rượu nhạt hơi men,
Một giây thương nhớ, ngàn đêm đếm sầu,
Từ thiên thần chợt bay cao,
Tình ta rớt xuống vẻ màu tang thương.
Hỏi sao đá cũng héo mòn,
Đá cam phận đá, ta buồn phận ta.
Cả đời sương nợ hương hoa,
Ta mơ làm gió mượt mà áo em.
Nợ người cho chút tơ duyên,
Ta ôm sợi tóc gói buồn trăm năm!
TÌNH SI
Ta đếm lỡ làng theo bước đi,
Hoa rơi ai trải bước em về.
Để tình ta chết theo hoa úa,
Nên mượn thơ sầu khóc biệt ly.
Bởi chẳng là màu hoa phượng đỏ,
Mà tô không thắm má môi duyên.
Cũng không quên tiếng yêu ngày đó,
Nên mượn gió về hôn tóc em!
Lỡ rớt yêu thương vào đáy chén,
Lung linh hình bóng một giai nhân,
Câu Quan Họ làm nhũn lòng đất sét,
Từ tóc mây che nửa mặt thiên thần.!
Quán đời nay bỗng dưng xa lạ,
Vết hằn sâu mãi bước gian truân.
Rót chén, sầu nghiêng theo bóng lẻ,
Nhớ người, nên rượu cũng bâng khuâng?
Rượu thiếu men tình nên hóa nhạt,
Từ thiên thần vút cánh bay cao.
Cát về mang nỗi buồn sa mạc,
Ôm mối tình si tự lúc nào?
TÌNH CÁT
Chẳng phải con đò neo bến nước,
Mà bao lần tiễn khách sang sông.
Đắng cay nêm vị đời chua chát,
Nên chút heo may cũng lạnh lùng.
Và từ đó ta làm thân hạt cát,
Mặc gió đời vùi dập biết bao phen.
Mượn sức gió vút lên trời cao ngất,
Mơ thành mưa ve vuốt má môi em.
Nhặt từng chiếc lá vàng rơi rụng,
Để vá quàng một khối hồn đau.
Lại ôm ấp thêm mảnh tình vô vọng,
Nên đời ta toàn rượu nhạt, thơ sầu!
Từ muôn kiếp ta là thân hạt cát,
Mượn gió đời tim một cõi phiêu diêu.
Rồi lốc xoáy lại cuốn về sa mạc,
Nên ngàn đời không tìm được hương yêu!
Em muôn thuở vẫn là hoa thơm ngát,
Ta như bình sành mượn chút hơi men.
Và mãi mãi vẫn là thân hạt cát,
Mượn gió đời mà bám gót chân em!
TÌNH SAY
Ta bước chân đi vương sợi tóc,
Đủ làm choáng váng giấc mê say.
Tàn đêm rượu cạn bao nhiêu cốc,
Mà ảnh người, như khói thuốc bay!
Réo rắc đàn xưa cung lỗi nhịp,
Bâng khuâng hồ rượu biết vơi đầy?
Ta thèm một chút hương thừa cũ,
Sao cứ mơ màng như bóng mây?
Phật Thệ khói sương mờ bốn nẽo,
Huyền Trân nào lạc bước nơi đây!
Bồng bềnh tóc rối bời năm cũ,
Mãi quyện hồn ta bao ngất ngây!
Rượu đắng lung linh mờ dáng ngọc,
Cho ngàn đêm nhớ, với đêm nay!
HOÀI TÌNH
Hoa gối chưa nhoà mấy hạt châu.
Mà trăng đã chếch mái tây lầu.
Nến tàn nhỏ cạn dòng dư lệ,
Tóc rối che nghiêng nửa mặt sầu.
Ánh mắt Liêu Trai còn gởi lại,
Cho ngàn đêm nhớ, một đêm quen.
Trách cho chăn chiếu còn lưu luyến,
Giữ lại làm chi sợi tóc em?
Lá liễu dầm dề mấy hạt sương
Tình hoa còn đắm, mặt hoa buồn.
Em đi mang cả trời thương nhớ,
Để lại làm chi chút phấn hương?
Cứ rót tràn ly, thơ khép lại,
Say đi! cho rượu ngọt, môi mểm!
Trăm năm khó hẹn thân bèo nước,
Em gởi làm chi một chút duyên?
Thơ rượu cùng ta, đêm với đêm.
Thơ chưa lên ý, rượu say mèm!
Bởi thuyền ta cuốn theo giông bão,
Một nửa lênh đênh, một nữa chìm!
RƯỢU TÌNH
(Gởi Q)
Từ khi em bước qua cầu,
Thơ ta bỗng gọi niềm đau trở về.
Hạt buồn nhỏ xuống lê thê,
Rượu không đắng lắm mà tê tái lòng.
Dù không phải sợi chỉ hồng,
Ai xui đem buộc tấc lòng cho đau!
Nhớ ai rượu cũng nặng sầu,
Ơ hay! Trong rượu có màu tương tư!
Em đi từ độ bấy giờ,
Ta đong thương nhớ mấy hồ mới say?
Ta say vì tóc em dài,
Rượu say nên rượu cũng ngây vì tình?
Đời ta, một kiếp phiêu linh,
Rượu đời ta uống một mình cũng quen!
Ai xui rượu ngọt, môi mềm,
Để ta nợ rượu, để thèm má em?
Bâng khuậng lá rụng bên thềm,
Lá rơi phận lá, ta buồn phận ta.
Ai làm sương nợ hương hoa,
Yêu thương một chốc, phong ba một đời!
Nhạt tình, chén rượu luôn vơi,
Gối bên, sợi tóc mồ côi một mình!
NHỎ BẠN NGÀY XƯA
Ngày lớn ròng hai lần con nước,
Mi nhỏ chưa cong, tóc nhò chưa dài.
Vú cau thẹn nằm sau áo ướt,
Ta nợ cái nhìn cái tuổi mười hai!
Giã biệt nhỏ ta lên thành đi học,
Để nợ bãi bồi, để nợ dòng sông.
Không ai chọc, mà sao nhỏ khóc?
Làm bông bần rơi trắng mênh mông.!
Một hạ ta về thăm sông cũ,
Tóc búp bê, giờ óng ả mượt mà.
Đinh áo chẻ cao, khoe chút da trắng muốt,
Thêm một lần ta nợ áo bà ba!
Hàng rào thưa ngăn nhà ta, nhà nhỏ.
Mà xem như cách mấy dòng sông.
Ai giả bộ đem áo ra phơi gió,
Để nhìn nhau, má nhỏ ửng hồng hồng.
Theo lốc xoáy, ta thành thân viễn xứ,
Cây bần xưa buồn bã đón ta về.
Vắng ai đó bên dòng sông năm cũ,
Mấy bông bần theo gió rụng lê thê.
Mười tám tuổi, nhỏ tay bồng tay bế.
Bởi con bướm vàng đậu nhánh mù u.
Ta chết lặng, nhỏ nhìn ta ứa lệ,
Ta nợ nhỏ rồi, ánh mắt thiên thu!
KHA TIỆM LY
99/5 Đinh Bộ Lĩnh Phường 2, tp Mỹ Tho Tiền Giang
Tel: 0987 701 952 – 01229 880 130
Email: khatiemly@gmail.com
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét