Lê Tuyên Văn
“Sông Lam” của Trần Mạnh Hảo sáng tác 1983 là bài thơ hay nhưng không phải cái hay thông thường. “Sông Lam” không làm cho người ta rung động mà làm người ta ám ảnh. Một sự ám ảnh dễ chịu dồn vào tâm can thành một niềm thích thú sôi nổi, chực chờ tri kỷ hay cố nhân ngang qua để vồ lấy xuýt xoa, nức nở, rối rít … cho thỏa sự sung sướng. Càng đọc, “Sông Lam” càng ngấm vào lòng người như gia vị ngấm vào món ngon , dậy mùi và hương thơm làm người ta ngất ngây vì mê, vì say. Và từ ám ảnh, “Sông Lam” hình thành một nỗi xúc động lặng thầm, vừa muốn nở nụ cười nhưng cũng chực trào giọt nước mắt - hạnh phúc lặn vào tâm linh và tỏa ra mơn man da thịt trong một niềm sảng khoái âm thầm khó gọi tên kiểu như ”mần răng hay rứa hầy!”


